[ Du hiệp truyền_ Ma Kiếm công tử “vệ” chính nghĩa] chương 22

Chương 22:

Tống Hương Nhi bước tránh qua Lang Nhẫn mà đi đến trước mặt Vệ Chính Nghĩa, Vệ Chính Nghĩa vẫn ngơ ngác ngồi đó, chuyện gì vậy?

” Tiểu nữ mạo muội hỏi một chút, công tử hiện đã có nơi nào định đi chưa?”

” Không có, chúng ta chỉ tùy tiện đi, hiện đang muốn tìm nơi mua rượu.”

Ít nhất đây là đáp án mà Lang Nhẫn nói cho hắn.

” Vậy a,  công tử có ơn cứu mạng với chúng ta, có thể cho chúng ta một cơ hội bày tỏ tâm ý không?”

” Không cần đâu, các ngươi không phải đã tạ ơn rồi sao? Đúng rồi, các ngươi tại quỹ thượng đã trả tiền cho bọn ta, 100 lượng đúng không? Không cần khách khí như vậy, chẳng qua là gặp phải loại sự tình này ta đột nhiên nổi lên chút lòng chính nghĩa nên mới đi quản, không cần để ý. Các ngươi nhận lại tiền đi.”

Vừa nói, Vệ Chính Nghĩa vừa lấy trong ngực áo ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng đặt vào tay Tống Hương Nhi.

” Công tử, chúng ta là…….”

Tống Hương Nhi còn đang do dự không biết nên mở miệng ra sao, lúc này những người khác của Tống gia cũng đi tới. Thấy Vệ Chính Nghĩa đưa tiền lại cho họ, Tam ca của Tống Hương Nhân không bình tĩnh được cướp lời.

” Chuyện này có gì mà ngại ngùng, nói rõ là được, được thì tốt, mà không được thì cũng không nhất định phía trước là tử lộ. Để ta nói. Chúng ta trước đây đã đắc tội vài người, sợ người ta ghi thù nên đành phải trốn đến nhà của thân thích ở xa, không nghĩ tới người ta vẫn tiếp tục truy đuổi. Trốn cũng trốn không được, nên chúng ta tính về nhà, nhưng không may lại kết thù với Long Môn. May nhờ có công tử tại khách điếm tương trợ… Nhưng, giúp người thì giúp cho trót, tống Phật thượng Tây Thiên, chúng ta sợ khi công tử đi rồi, chúng ta sẽ gặp phải mai phục dọc đường,nên muốn nhờ công tử cùng đi theo chúng ta về nhà. Sáu huynh đệ bọn ta thì không nói làm gì, chỉ cần hai muội muội bình an về nhà, Tống gia chúng ta tất sẽ đền ơn hậu hĩnh.”

” Nhà các ngươi ở đâu?”

” Sau khi đi qua hai huyện thành, cưỡi ngựa tối đa trong vòng năm ngày là đến, sẽ không làm lãng phí nhiều thời gian của công tử.”

” Nếu công tử giúp đi theo hỗ trợ chúng ta, ta sẽ nhận nhiệm vụ làm hoa tiêu (ta nghĩ chắc là người dẫn đường) . Hơn nữa rượu ngon Tống gia cũng không thiếu, có Nữ Nhi Hồng ủ 20 năm để mời công tử thưởng thức.”

Lão đại của Tống gia, Tống Minh Văn cười đầy thâm ý mà tiếp lời.

Vệ Chính Nghĩa nhìn Lang Nhẫn đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần dưới tán trúc cách đó không xa. Hắn biết bản thân quản chuyện nhàn rỗi quản đến sinh ra phiền toái rồi. Nhưng mà nhìn thấy vài người Tống gia  mang bộ dáng run sợ, cũng biết dọc trên đường đi họ đã gặp nhiều phiền toái, bị dọa sợ rồi.

Vệ Chính Nghĩa rất muốn giúp bọn họ, nhưng cái chính là, quyền quyết định nằm trong tay Lang Nhẫn, đúng vậy, chỉ có một mình hắn thì làm sao giúp được người ta a.

” Các ngươi để ta suy nghĩ một chút.”

Nói xong, Vệ Chính Nghĩa đứng dậy đi đến trước mặt Lang Nhẫn, thấp giọng kể lại mọi chuyện.

” Lại nói, bọn họ sợ thành như vậy, chúng ta cũng có chút trách nhiệm, ngươi làm bị thương hơn trăm người của Long Môn, bọn họ sẽ không dám tìm ngươi báo thù. Nhưng mà lại chọc cho bọn họ tức giận, nếu như lúc đó chúng ta ra nói chuyện đàng hoàng, rồi hứa sẽ bồi thường cho họ một khoản tiền để tỏ sự áy náy, rồi đợi đến khi chân của vị Thiếu chủ Trư ca kia tốt lên là được rồi. Ngươi lại ra tay nặng như vậy, bây giờ muốn hòa hảo cũng không nổi rồi … cho nên chúng ta không thể thấy nghĩa mà từ a.”

Lang Nhẫn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Vệ Chính Nghĩa, chậm chạp không trả lời. Ánh mắt đó làm Vệ Chính Nghĩa sợ hãi.

” Chúng ta?”

Bên môi Lang Nhẫn chậm chạp nhả ra hai chữ.

” Hắc hắc, ta nhận ta gây chuyện còn không được sao? Tháy bọn họ trong lòng run sợ, trong lòng ta cũng rất khó chịu. Vốn định làm chuyện tốt, ai mà ngờ chuyện lại hóa lớn như vậy.”

Vệ Chính Nghĩa ngồi chồm hổm dưới đất, dúi đầu vào giữa hai đầu gối, trong lòng cảm thán, làm người tốt thiệt là khó.

” Đưa người đến cửa, không vào trong trang, đi thôi.”

Vệ Chính Nghĩa mừng rỡ ngẩng đầu lên.

” Lão Đại, ngươi đồng ý đi theo giúp họ trở về? Ta biết ngươi tốt nhất mà, không phải kẻ tâm địa sắt đá, thấy người gặp nạn sẽ ra tay cứu trợ! Để ta nói với bọn họ. Vậy! Quyết định lên đường!”

Vệ Chính Nghĩa múa may làm động tác thắng lợi, mà lúc này Lang Nhẫn đã đứng lên.

Vệ Chính Nghĩa đi đến trước mặt mấy người Tống gia, nói với  họ, đồng ý đưa bọn họ lên đường.

” Công tử có tình, Tống gia chúng ta có nghĩa. Ta hứa với công tử, khi ta trở về nhất định sẽ nói cho cha mẹ ta đền ơn công tử xứng đáng.”

Tống Minh Văn nói một câu hứa hẹn sâu xa, Vệ Chính Nghĩa lúc ấy thực sự không để ý; chỉ nghĩ là hắn ta đang nói đến mấy việc trọng tạ này nọ. Không nghĩ tới những lời này lại dẫn đến một sự kiện mà không lâu sau đó sẽ rước lấy một hồi sóng dữ.

Advertisements